17/03/2021 -

Tản mạn, giải trí

1435
Tác giả bài viết vừa tròn tuổi 60. Cách đây hơn 30 năm, một căn bệnh hiểm nghèo đã làm cho anh dần dần trở thành người khiếm thị. Nhưng không vì thế mà anh buông xuôi, và “đời trai” của anh chưa một lần chấm dứt vì khiếm khuyết này (sau cơn bệnh, mắt anh mờ dần theo năm tháng). Với khả năng thiên phú, anh đã thiết kế nhà, sáng tác nhạc, nhạc thiếu nhi (nhiều tập bài hát thiếu nhi có bản quyền và được lưu hành toàn quốc); một vài lần anh lên sóng truyền hình với chương trình nhân vật và sự kiện… và anh còn kể thêm vài sự kiện cho bạn đọc ở cuối tản văn này.

Xin giới thiệu quý độc giả xem để biết thêm về một nhân vật với vài … sự kiện…
 “Vậy là tháng Ba đã đi hơn nửa đường rồi”.Vừa nhấp ngụm cafe gã vừa nghĩ ngợi. “Mình vừa hoàn thành xong cái tuổi Tri Thiên Mệnh, không hiểu đã Tri được gì ở cái Mệnh Trời dành cho mình đây?”. Chợt gã hơi nhăn mặt... Cầm cái muỗng quấy tiếp ly cafe trước mặt, may chi kiếm thêm được chút xíu ngọt ngào...
Rồi vị đắng của ly cafe đã kéo suy nghĩ của Gã theo hướng khác.  Gã thầm nghĩ, cách đây chừng chục năm, ngày ba cữ cafe đen đậm đặc mà vẫn chưa thấm tháp chi. Đám bạn cứ hỏi: “Sao tôi uống cafe nhiều vậy. Không sợ nóng à?” Gã mỉm cười: “ Mới sinh ra từ gốc cafe mà, có chi mà nóng với nhiệt”...
Ừ, đúng là gã sinh ra từ gốc cafe thiệt. Cũng vào những ngày giữa tháng Ba năm đó....Xin nhại một đoạn  thơ của cụ Phan Khôi để kể tiếp câu chuyện...
Mấy chục năm xưa, trong một đêm vừa nóng lại vừa oi. Có hai mái đầu xanh kề nhau than thở... (hết nhại ). Than rằng “đau  gì mà không đau ban ngày, nhè nửa đêm mà đau” Vừa lai (chở) mẹ gã từ xóm Đạo vào Nhà Thương Lớn, ba gã vừa càm ràm.  Đêm hôm đó, Gã được hạ sinh từ bụng mẹ sau khi bà vừa hạ thổ vài trăm gốc cafe chiều đó. Đó là một đêm tháng Ba, tháng Ba định mệnh.        
 Nghe má kể là, thời mà gã được sinh ra, những ngày tháng Ba đã có mưa đủ để có thể trồng trọt được.  Lúc đó, bà đang phụ giúp những công nhân để xuống thêm hai hecta cafe trong “sở chè” của gia đình bà. “Sở Chè” là cách gọi của những công nhân miền trung gọi đồn điền của gia đình gã. Cái sở chè nằm dọc theo con đường Nguyễn Đình Chiểu ngày nay, bên cạnh khu dân cư mới lập từ buôn Ako-Thôn. Cái sở chè mà năm 1977 đã nâng gia đình gã lên hàng địa chủ và được trưng dụng để sau bao năm đổi chủ, một tư doanh khác đang sở hữu với mỹ danh “Bảo Tàng Cafe Trung Nguyên”. 
Quay lại cái tháng Ba mà gã gọi là định mệnh kia. Cái tên Rô (JOS) mà gã đang sở hữu cũng xuất phát từ cái tháng Ba này. Ngày Lễ Kính Thánh Giuse năm đó. Cũng là ngày mà má gã mong ước cho gã chào đời, nhưng lại bất thành. Bởi vậy, cái tên Tây Joseph đã được Việt hóa và được đặt cho cái tên thường dùng mỗi ngày của gã luôn.
Rồi thời gian cứ trôi, cũng vào những ngày tháng Ba… Mười một năm sau đó. Khi đang đá banh ở sân trường Lasan Lam Sơn, một thằng bạn rủ: “Ê, có đi tu không vậy?” chả biết tu là gì mà nghe trong lớp lúc đó có ba, bốn thằng nộp đơn rồi. Chẳng đắn đo gì, gã hạ quyết tâm theo bạn lên núi tầm sư học đạo luôn. Cái núi của gã năm ấy nằm ngay cái ngã ba có tên Ngã Ba Hòa Bình: “Chủng Viện Lê Bảo Tịnh Ban Mê Thuột”. Không cạo đầu, nhưng mỗi ngày vẫn ba buổi cầu kinh và vẫn chia nhau quét..., hổng phải lá đa mà là quét hành lang và quét lớp. Được non ba năm thì lại cũng vào một ngày tháng Ba...
Tháng Ba năm đó, đì đùng những tiếng súng, chát chúa những tiếng bom, xé lòng những tiếng khóc thét... Sau năm ngày lao đao trong lửa đạn, gã dẫn đầu đám bạn con nít của gã để “Hạ Sơn”.  Ngang qua những xác người, tránh những xác xe cháy, dẫm lên trên đổ nát mà về “hợp phố”. Và từ đó, bụi trần đã quấn lấy thằng trẻ con ấy cho đến tận bây giờ.
Hai năm sau đó, lại là tháng Ba. Tháng Ba-1977, một căn bịnh quái ác đã dán thằng nhóc con kia vào giường hơn hai tháng và đồng thời, cùng với thời cuộc, căn bịnh cũng dán cho nó một phận đời khác.  Phận đời của nhóm người thiểu số trong xã hội.  Sau khi hết thời học sinh năm 1979, nó bước vào cuộc sống chung với dân tộc trong sự thiếu thốn. Thiếu kỹ năng, thiếu kiến thức, thiếu sức khỏe và hoàn toàn vô sản với cái danh con địa chủ như đã nói ở trên. Chỉ có một cái không thiếu là sự khí khái. Cái khí khái – gã học được từ ba của mình - của những người không được xã hội ưu đãi buổi giao thời.  
Rồi lại một ngày tháng Ba sau khi vừa thôi học, thằng con trai mới lớn trong gã được cảm nhận cái ngọt ngào đầu tiên trong đời qua một bức thư tình đầu tiên nhận được. Một quả vú sữa chín mọng trên một nhánh cây đẹp đã làm nó nghĩ ngay đến món quà đầu tiên dành cho người bạn gái mà nó có cảm tình. Với tay bẻ được nhánh cây là vừa lúc thấy mình nằm dưới đất. Gãy cành…. Ơn Giời là cùng với sự lành lặn của thân thể là nhánh vú sữa kia vẫn còn nguyên. Và hôm sau, một chiếc lá  trên cành kia được trả lại với trích đoạn một tình khúc. Và thế là một trời mơ, một trời thơ nở trong lòng. Hai năm sau, cái trời mơ, trời thơ kia cùng những nét chữ trên chiếc lá kia đã nhảy vào khuôn nhạc và bắt đầu một phận đời khác trong gã được nhen nhúm. Hình như cũng vào mùa khô, nhưng không chắc lắm có phải tháng Ba không nữa?
 Rồi từ cái ngày thôi học đó với suốt một quãng đời 30 năm sau đó. Cuộc đời của gã cứ trôi dần theo thời gian với những vui, buồn, sướng, khổ. Với cái tâm lý của những thằng thiếu chữ, gã đã thử sức mình trong nhiều lãnh vực. Thành công cũng có mà thất bại cũng không ít. Dấu ấn đậm nhất trong giai đoạn này là trở thành người khiếm thị năm 2005.
Đầu thế kỷ 21, với cái tên Lê Văn Chim Non, gã đã gây được sự chú ý của truyền thông địa phương qua những sự kiện dành cho đám trẻ con trong trường của gia đình gã. Đến năm 2009, nếu không lầm thì cũng bắt đầu vào tháng Ba, cái trời thơ, trời mơ ngày xưa của gã đã được mở rộng ra hơn qua một sự kiện mà gã đã góp phần không nhỏ dành cho bè bạn đồng học ngày xưa - cùng được tham gia tổ chức - nhóm lên một ngọn lửa kết nối bạn bè bắt đầu bằng Lễ Kỷ niệm 30 năm ngày thôi học.. Cũng trong năm đó và cũng vào tháng Ba, gã được mời cộng tác với ban Truyền Thông Giáo Phận BMT để viết bài  cho tập san chuẩn bị đón Tân Giám Mục. Ngay tiếp liền sau đó,  gã lại thử sức mình trong một lãnh vực khác nữa và có thể nói là khá thành công. Bắt đầu từ DVD  “ĐÔI NÉT VỀ GIÁM MỤC VINH SƠN NGUYỄN VĂN BẢN” làm chung với gia đình và Ban Truyền Thông Giáo Phận banmethuot. Sau đó là DVD “BANMETHUOT 50 NĂM, ĐỒNG HÀNH VÀ TIẾN BƯỚC- Kỷ Yếu GP Banmethuot” làm với một người em và một người bạn nhân danh Ban Truyền Thông Giáo Phận.  Gã tham gia vào hai DVD đó với vai trò Biên Tập . Và cũng từ đó, cái thế giới của gã cũng được mở rộng hơn. Thế giới của chữ nghĩa và sự suy tư.
Rồi hôm nay, cũng một ngày tháng Ba, ngày cuối cùng của 10 năm trong cái tuổi Tri Thiên mệnh, gã cảm nghiệm được rằng, Ông Trời không lấy hết của ai mọi điều và cũng không cho ai tất cả. Hiểu được và sống với cái Mệnh Trời cho của mình là điều phải làm và gã đã cố làm như thế trong 60 năm qua.
“Cám ơn Thượng đế. Cám ơn Trời. Cám ơn Chúa đã đặt để con trong một hoàn cảnh cụ thể với những con người cụ thể. Cám ơn số phận cảm ơn ba má và tất cả mọi người” ...      
                                                 Banmethuot ngày 21.03.2021
Lê Văn La Vâng.
Mừng sinh nhật 60 tuổi.
114.864864865135.135135135250