26/02/2018 -

Chia sẻ tin mừng

202

“Đừng để ai dưới đất gọi mình là thầy… là cha… là người chỉ đạo…” (Mt 23,8-10)

Suy niệm: Trong bài Tin Mừng này, ta nhận thấy có đến bốn chữ “đừng” được Chúa Giê-su sử dụng. Ngài muốn nhấn mạnh điều gì qua các chữ “đừng” ấy? Thưa, Ngài muốn thanh luyện động cơ việc phục vụ của người môn đệ. Vì nếu không được nhắc nhở, nhiều người sẽ mắc phải bệnh thích kể công, nhất là với các nhà lãnh đạo, người phụ trách trong Giáo hội. Một khi kể công trước mặt người đời, ta sẽ không còn công trạng gì trước Thiên Chúa. Nói cách khác, dù có được gọi là thầy, là cha, là người chỉ đạo, người ấy phải có thái độ khiêm nhường trong công việc phục vụ của mình. Khi ấy họ sẽ vừa xứng với danh, vừa hợp với phận của mình, vừa đáng được Chúa thưởng công. Chúa Giê-su dạy ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên. Ngài đúng là Chúa, là Thầy, thế mà, với cái chậu và cái khăn Ngài quỳ xuống rửa chân cho môn đệ. Ngài là mẫu gương tuyệt hảo của Đấng “đến để phục vụ chứ không phải để được phục vụ” (Mt 20,28).

Mời Bạn: Khi phục vụ cộng đoàn, bạn nhắm đến mục đích nào? Đâu là động cơ thật sự đang thúc đẩy công việc bạn làm? Danh tiếng, lợi lộc, địa vị hay thứ gì khác? Cách tốt nhất để làm người lãnh đạo trong Giáo hội Chúa là làm gương sáng, làm cho Chúa, vì Chúa, để danh Chúa được vinh quang hơn.

Sống Lời Chúa: Tôi duyệt xét lại động cơ thật sự chi phối mọi việc mình làm, nhất là khi thi hành sứ vụ Chúa giao, ý thức mình chỉ là tôi tớ vô dụng.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con sống tinh thần của một “đầy tớ vô dụng, đã chỉ làm bổn phận đấy thôi” (Lc 17,10) để thanh tẩy tính kiêu ngạo và ích kỷ của con. Amen.

114.864864865135.135135135250