Tỉnh Dòng Đa Minh Việt Nam

Bút ký: Những Bước Chân Trở Về, Kì II

 

Bút ký: Những Bước Chân Trở Về

Kì II: Đứa Con Hoang Đàng

Nhữ  Nguyên

Từ ngày đứa con trai đòi bỏ nhà ra đi, người cha như kẻ mất hồn. Ông không thể giữ chân nó lại bên mình ngày ấy vì nếu vậy thằng con sẽ càng chán ghét và căm phẫn ông, vậy nên ông đành nuốt nước mắt để nó ra đi. Nhưng tấm lòng cha bao dung thắng vượt cả sự bội bạc, bất trung của đứa con thứ. Tội nó ông không thèm chấp. Ngày đứa con bước ra khỏi nhà là lúc ông đợi nó quay trở về. Ngày nào cũng vậy, sáng sớm người cha già ra ngõ đứng đợi con về, chờ tới trưa rồi tới lúc trăng lên. Cửa không khóa, then không cài. Căn phòng vẫn vậy, vẫn sạch sẽ gọn gàng, vật dụng của nó, tấm áo của nó và cả chiếc nhẫn nữa vẫn còn đó như thể nó còn đang hiện diện. Người cha tội nghiệp chưa bao giờ mất đi niềm hy vọng, ông tin rồi một ngày nào đó con ông sẽ trở về. Dám chắc, ông sẵn sàng từ bỏ mọi thứ chỉ để tìm lại được đứa con đã mất. Rồi một ngày đứa con trai trở về, người cha già quên đi tất cả mà chạy tới ôm chầm lấy con. Chuyện quá khứ ông đã không còn nhớ, chỉ có giây phút hiện tại ngập tràn hạnh phúc khi thằng con ông hằng yêu quí đang ở trước mặt ông. Chẳng để nó kịp nói lời nào, ông đã hôn lấy hôn để rồi sai người mang áo cho nó, đeo nhẫn cho nó và mở hội lớn…

***

Bảo tâm sự: “Ngày ấy mình thèm được xưng tội nhưng không biết phải làm sao gặp được cha, mình cầu nguyện xin Chúa cho mình được gặp cha giải tội dễ dàng nhất.  Rồi đang làm việc thì anh đó tới chơi, nói mình đi xưng tội vì anh đã tự ý hẹn với cha: “con có thằng bạn muốn đi xưng tội” và xin số điện thoại của cha để liên lạc khi mình sẵn sàng, ngạc nhiên quá, mình chẳng hề nói gì. Trưa đó cơ quan cúp điện đột ngột nên mình được nghỉ sớm, anh đó hối mình nên gọi cho cha và mình gọi”.

Bước vào phòng đợi cha xuống, Bảo cảm thấy hồi hộp và lo lắng vì không biết sẽ phải bắt đầu từ đâu, trong anh là một mớ lòng vòng rối rắm. Rồi cha xuất hiện và bắt chuyện với anh, sự cởi mở gần gũi của cha làm anh tan đi mọi rụt rè vốn có. Anh mạnh dạn kể chuyện đời mình và cha kiên nhẫn lắng nghe. Anh khóc như một đứa trẻ. Nơi tòa giải từng giọt nước mắt rơi xuống gội rửa anh khỏi mọi ám ảnh quá khứ, hóa giải anh khỏi mọi đau khổ chất chứa bấy lâu nay. Như được tái sinh lại từ con người cũ, anh đã trở về với một Đức Tin vững mạnh hơn bao giờ hết. Chiều đó Bảo ngồi chờ tới giờ lễ tại Mai Khôi mới biết hôm đó là bổn mạng anh – ngày lễ kính thánh Phanxicô Xaviê.

Bảo trở về phòng vứt bỏ sạch những bộ đồ dị hợm anh vẫn thường bận và cắt nhuộm lại mái tóc dài đủ màu. Chúng không còn phù hợp với anh nữa. Có lẽ hành động của anh gây kinh ngạc cho những người bạn - những người từng biết đến anh, nhưng kệ chứ, anh vẫn quyết định là chính mình, rồi cảm thấy vui và tự hào về điều đó.

Bảo quay trở lại Mai Khôi đi lễ thường xuyên hơn, anh thèm được cất lên những bài Thánh Ca mà với anh luôn rất có ý nghĩa, hơn nữa đã đến lúc anh cần quay trở về với cộng đồng và mở lòng mình ra. Anh muốn được tham gia vào ca đoàn nhưng còn đang phân vân thì gặp cha – người đã cho anh cuộc hẹn bữa trước. “Mình nói với cha rằng mình muốn tham gia một nhóm ca đoàn nào đó thì cha cười tươi lắm, cha nói mình vào nhóm của cha đang thiếu người, có sinh hoạt, và hát lễ vào chiều Chúa Nhật. Mình tham gia nhóm sinh viên Công Giáo Mai Khôi từ đó. Đúng là Chúa luôn hiểu ý mình rồi tạo cho mình mọi điều kiện thuận lợi nhất” – Bảo cười.

***

Người anh trở về và thấy nhà mở tiệc lớn, có lẽ anh tờ mờ đoán ra nên gọi người tới hỏi và nổi giận đùng đùng, nhất định không vào nhà. Anh bức xúc vì thằng em xấc xược trở về mà cha lại mở tiệc, trong khi đó anh làm cật lực bao lâu nay không dám xin cha điều gì. Người cha ra ngoài năn nỉ và anh trút hết mọi nỗi niềm cay cú. Tim cha quặn đau khi đứa anh trai cố chối bỏ đứa em mình: “Thằng con của cha đó” (Lc 15,30). Lòng cha xót xa lắm, đó là điều ông không hề mong khi thấy gia đình có sự chia rẽ. Có nói gì đứa anh cũng không chịu nghe lúc này, nhưng người cha cần phải khẳng định thêm một lần nữa: “Em con đây đã chết, nay lại sống, đã mất, nay lại tìm thấy” (Lc 15,32) – người cha chỉ muốn cho đứa anh hiểu hai đứa là anh em với nhau, và cũng là con cha, các con phải yêu thương nhau. Người cha không muốn đứa con trai chối bỏ trách nhiệm làm anh của mình…

***

Từ ngày tham gia sinh hoạt nhóm Sinh Viên Công Giáo Mai Khôi, Bảo có cơ hội tiếp xúc với tất cả mọi người, được học hỏi và mở rộng lòng mình hơn, anh coi đây như gia đình mình vậy. Bảo cũng có dịp tham gia những chuyến công tác xã hội của nhóm – điều vô cùng ý nghĩa với anh. Cuộc sống đích thực là đây khi anh thực sự có những người bạn tốt luôn nâng đỡ anh, có người cùng đồng hành với anh trên con đường trở về. Đó cũng chính là lúc Bảo thao thức về trách nhiệm đối với bản thân và tương lai của mình, anh cần phải có việc làm ổn định và không thể mãi thế này. Anh quyết định quay trở lại với việc học hành.

Khi nghe tôi đề cập tới vấn đề Đức Tin của người trẻ bây giờ, Bảo tâm sự: “Giới trẻ bây giờ không mấy người còn muốn tìm hiểu về đạo của mình sâu hơn nữa, hay đơn giản hơn như việc đi Lễ và học hỏi giáo lý”. Tôi nghĩ nhiều về những lời này, anh nói không sai. Người trẻ bây giờ có quá nhiều cám dỗ trong môi trường này.

Không ít bạn trẻ bây giờ đang rơi vào tình trạng khủng hoảng trong hàng ngàn câu hỏi tự đặt ra cho chính mình: “Tôi là ai và ở đâu?”. Đứng trước một xã hội mà mọi thứ dần trở thành “thức ăn nhanh”, những giá trị nhân văn được tóm lược và gạt bỏ dần đi thì người ta càng phải chạy theo  guồng máy dữ dội để có thể tìm một chỗ đứng và vơ về những nguồn lợi cho riêng mình và điều đó dường như là một qui luật để người ta có thể tự khẳng định,  đánh giá hay loại bỏ nhau ra rìa xã hội. Với hầu hết các bạn trẻ thì điều đó trở nên quan trọng, và khi không còn theo kịp với “thời đại” thì các bạn dễ bị mất phương hướng.

Sống giữa lòng xã hội này, đức tin của các bạn trẻ Công Giáo không khỏi bị ảnh hưởng mạnh mẽ từ những trào lưu này. Ngay cả những bạn được sinh ra và được giáo dục đức tin trong gia đình nơi những miền quê, được tham gia sinh hoạt, học hỏi giáo lý, đi lễ chăm chỉ hàng ngày như một truyền thống đạo đức và đạo hạnh nơi thôn xóm thì khi bước chân vào thành phố học tập, sống một môi trường mới lạ không chịu sự quản thúc chặt chẽ từ gia đình, lại ở trong môi trường đa tôn giáo cùng với những trào lưu tư tưởng lệch lạc dễ làm các bạn lơ là việc đạo và đi xa dần nếu không có nền tảng đức tin vững chắc. Và điều đó trở thành đề tài “hot” trong các buổi chuyên đề, họp mặt chia sẻ giữa các nhóm bạn trẻ Công Giáo: “Làm sao để có thể sống đức tin trong xã hội này?”.

Có nhiều lắm những kiến nghị đưa ra. Nhưng chúng tôi luôn rất cần sự đồng hành và hướng dẫn để tiến sâu vào hơn trong đức Tin – Cậy – Mến, cần những nhóm đoàn thể qui tụ chúng tôi lại để cùng nhau động viên, nâng đỡ về mặt tinh thần cũng như về đời sống Đức Tin như các nhóm bạn trẻ Công Giáo bây giờ.

Tôi hỏi Bảo: “Anh tham gia nhóm Sinh Viên Công Giáo Mai Khôi, và đời sống xã hội của anh thay đổi nhiều theo những gì tốt đẹp nhất. Nhưng với tư cách là một người từng có những trải nghiệm thiêng liêng về Đức Tin cũng như đời sống, thì anh có tâm tình muốn nhắn nhủ gì tới các bạn trẻ hay không?”.

Mình từng có cuộc sống rất tệ, và tội lỗi. Nhưng mình chỉ muốn các bạn biết rằng Chúa yêu thương mình rất nhiều, dù bạn có sa ngã hay xúc phạm Người thì Người vẫn tha thứ và vẫn yêu bạn. Và cũng hy vọng, vết xe đổ này các bạn sẽ không bước vào…” – Bảo trả lời.