LỜI THƯƠNG CŨNG KHÓ

 

LỜI THƯƠNG CŨNG KHÓ

Thay vì thực hiện một cuộc gọi, con trai nhắn: “Con đã bao giờ nói rằng yêu mẹ chưa nhỉ? Chúc mừng sinh nhật mẹ, con yêu mẹ!”. Tin nhắn đi rồi, chợt bần thần. Không phải vì lòng chưa  đầy nên miệng chưa nói ra, nhưng vì chưa bao giờ con biểu lộ với mẹ điều thiêng liêng, là tình cảm chân thành,  trên cửa miệng. Ba mươi tuổi, có đôi khi còn thấy “ghen” với em gái út vì nó luôn biểu lộ một cách đơn sơ những gì muốn thể hiện. Em có thể ôm mẹ, có thể hôn lên má mẹ, có thể ngồi lọt thỏm vào lòng mẹ,… Những điều ấy, con trai mẹ đã không thể thực hiện, dù rất muốn.

Con trai mẹ ngoài 30 rồi. Tam thập nhi lập. Con đã có thể là vòng tay cho người khác ngả vào. Con đã là chỗ dựa cho cả người dưng. Con đã bắt đầu sự nghiệp một cách vững vàng. Con đã…

… chỉ có việc được thể hiện tình cảm với mẹ, con trai còn ngọng nghịu. Ngọng nghịu hơn cả khi lần đầu ôm người dưng vào lòng.

Sao thế nhỉ?

Chúng ta đã đi dọc thời gian, với những khó khăn của thời cuộc. Đi qua thời lắt lay trong vùng kinh tế mới, lất lay với thực phẩm chính là bo bo, là bắp hầm, là khoai lang,… chúng ta đã quen với sự tất bật của tất cả các thành viên trong gia đình, nhất  là mẹ – một công chức y tế ăn lương chính phủ – tất bật không kể giờ giấc trong các thôn xóm, bản làng người Thượng. Chúng ta đi dọc thời gian với trọn vẹn lý tưởng phân chia công tác cụ thể cho mọi người, của một thể chế chính trị. Thói quen, công việc và cả quan điểm vùng nông thôn không để chúng ta có thời gian để biểu lộ cảm xúc. Biểu lộ cảm xúc là một thứ xa xỉ phẩm, thuộc cách thức tiểu tư sản. Là uỷ mị.

Đã có lần, trong bữa cơm gia đình, ôn lại một thời đã sống, con trai bảo: “Con luôn ngả nón chào phục tất cả những người mẹ Việt Nam, vì sự quảng đại trong tình yêu, với xã hội, nhất là với gia đình!”. Con trai nói về các cô em đang bận bịu với đám trẻ con lăng lăng lít xít. Nói về mẹ. Nói về những người xoay tròn với cuộc sống, với công việc và hàng tỉ việc không tên nơi góc nhà, với đám trẻ...

Mẹ cũng chẳng bao giờ nói rằng yêu chúng con. Nhưng con đã nức nở khóc khi có lần mơ màng trong cơn sốt, thấy mẹ rơm rớm nước mắt  lo lắng, ngồi cạnh giường bệnh chăm chút từng lượt khăn ướt lau mặt, lau ngực, lau chân, lau tay,… cho con. Con đã thao thức bao đêm trước khi quyết định bắt đầu cuộc sống gắn kết với người dưng. Nhớ những khi mẹ lo lắng đôn đáo lo chuyện ăn chuyện học cho mấy anh em. Nhớ những khi từng đứa trong anh em con hớn hở ngày tốt nghiệp, có mẹ rạng rỡ bên cạnh. Nhớ những khi thất nghiệp, chạy về bòn mót những đồng bạc cắc củm của bà mẹ quê công chức,…

Con trai chưa từng biểu hiện bằng lời nói, về tình cảm của mình, dành cho mẹ. Mẹ cũng thế.

… chỉ là, hôm qua đọc lại đoạn thơ của Thanh Nguyên, nhớ về người cha quá cố, chợt thất thần.

Nhưng còn em dè, con trai không thể thực hiện một cuộc gọi, như việc hàng ngày vẫn thực hiện, với mẹ, với khoảng cách hơn 300 km…

“Mẹ cũng yêu con!”. Hồi chuông báo tin nhắn mới nhận. Và số của mẹ.

Mẹ cũng không bắt đầu việc biểu lộ cảm xúc bằng lời nói.

Nhưng con trai thấy hạnh phúc.

Chắc mẹ cũng thế!

Bù Ngót

 

Tin / Bài mới