Chủ Nhật XVIII TN B: Ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!

Chỉ mục bài viết
Chủ Nhật XVIII TN B: Ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!
Hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát
Tất cả các trang

 

Bài đọc: Exo 16:2-4, 12-15; Eph 4:17, 20-24; Jn 6:24-35.

Kính thưa quý vị,

Bài Tin mừng hôm nay là phần tiếp nối câu chuyện Tin mừng tuần trước. Tuần trước chúng ta nghe câu chuyện Đức Giêsu làm cho bánh và cá hóa ra nhiều để nuôi đám đông đi theo Người. Thánh Gioan kể cho chúng ta biết họ đã chứng kiến “những dấu lạ Người đã làm cho những kẻ đau ốm” (6,2). Nhưng họ có thực sự thấy được ý nghĩa của những dấu lạ đó không? Sau khi Đức Giêsu cho họ ăn, Người lánh khỏi đám đông đang muốn tôn Người lên làm vua. Như chúng ta vừa nghe trong bài Tin mừng hôm nay, đám đông hiếu kỳ chạy theo Đức Giêsu và tìm thấy Người ở bên kia biển hồ Caphácnaum. Bài Tin mừng hôm nay nói về cuộc hội thoại tiếp theo giữa Đức Giêsu và đám đông.

Dân chúng mở đầu cuộc hội thoại với một câu hỏi khá lễ phép: "Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy ?" Chúng ta không biết chính xác phải nói gì hay hỏi Chúa điều gì, nên chúng ta chỉ biết thốt ra ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu ta. Vậy cũng được, vì Đức Giêsu trả lời bằng cách làm cho đám đông chú ý đến điều gì mới thực sự là quan trọng. Tại sao họ tìm Người? Họ đã chứng kiến những dấu lạ Người làm cho người đau ốm – nhưng họ ko hiểu được rằng những dấu lạ đó nói về Đức Giêsu. Rồi họ được cho ăn, nhưng cũng chẳng “thấy” được ý nghĩa của dấu lạ đó.

Thánh Gioan không gọi những hành động vĩ đại của Đức Giêsu là “các phép lạ” nhưng gọi là “các dấu lạ”. Có những dấu chỉ bên ngoài, nhưng đó không phải là ngẫu nhiên. Một người đội mũ mitra, là dấu hiệu cho thấy ngài là giám mục. Ngài có thể chỉ cần mặc một áo sơ mi xanh thêu hình thánh giá như dấu hiệu của chức vụ giám mục của mình. Chúng ta có thể nói, “Tôi biết ngài là một giám mục vì giám mục mặc sơ mi xanh có thêu hình thánh giá”.

Nhưng “dấu” của đối với Gioan mang nhiều ý nghĩa bên trong hơn: một dấu cho thấy, trong một dịp đặc biệt, sứ vụ của Đức Giêsu bày tỏ điều gì. Dân chúng có “nhận ra” ý nghĩa của việc hóa bánh ra nhiều hay không? – rằng Thiên Chúa, trong Đức Kitô, đang hòa giải thế giới với chính mình. Vì, khi dân chúng trong nền văn hóa của Đức Giêsu cùng ăn với nhau, nghĩa là mọi thù hận được bỏ qua. Những người cùng bẻ bánh chia nhau thì không còn là kẻ thù nữa. Khi bánh được hóa ra nhiều, những người xa lạ, có những hoàn cảnh và địa vị khác nhau, đã cùng ngồi ăn chung với nhau và dùng chung một bữa, trong tình bằng hữu của Đức Giêsu. Đó cũng là điều  chúng ta đang thực hiện hôm nay. Chúng ta có thấy ý nghĩa của “dấu chỉ” này không?

Niềm tin của chúng ta vào Đức Giêsu Kitô không chỉ dừng lại ở chỗ chứng kiến những sự kiện và phép lạ. Chúng ta tin những phép lạ này hoàn toàn có thể xảy ra vì chúng ta tin Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế của mình. Những phép lạ là “những dấu” của bản tính và căn tính đích thực của Người. Niềm tin của chúng ta không dựa vào các phép lạ, nhưng tin vào Đức Giêsu Kitô và tương quan trực tiếp của chúng ta với Người. Chúng ta “chứng kiến dấu lạ” và tin vào những gì các dấu lạ đó mạc khải về Đức Giêsu.

Cuộc hội thoại giữa đám đông và Đức Giêsu làm tăng thêm sức mạnh của lòng tin cho người ta. Điều đó bắt đầu khi dân chúng nhận ra Thiên Chúa cho dân đang đói khát được no thỏa trong Người. Điều này mở ra một cuộc đối thoại và sự tăng trưởng đức tin, và sẽ còn tiếp tục trong vài tuần nữa.

Đám đông đi tìm và đã thấy Đức Giêsu, rồi hỏi Người một câu. Người không quan tâm đến thắc mắc của họ và thách thức sự đánh giá của họ về phép lạ hóa bánh. Người bắt đầu câu chuyện với câu "Thật, tôi bảo thật các ông,…” Chính dấu lạ của Gioan khiến cho độc giả thấy điều gì đó rất quan trọng sắp được nói ra. Như thể chính Gioan đang nói với chúng ta, theo kiểu ngày nay “Nghe này!”

Có lẽ đám đông đang có vấn đề gì đó. Họ được Đức Giêsu ban cho bánh vật chất để ăn, nhưng họ đã không hiểu điều gì đang xảy ra. Nhưng, sau khi được ăn, họ lại đi tìm Người. Có lẽ họ hy vọng Thiên Chúa có thể làm cho họ thỏa cơn đói khát sự tự do khỏi quyền thống trị của người Rôma và thiết lập một triều đại mới – một vương triều với Thiên Chúa là Thủ Lãnh.

Động cơ của đám đông có lẽ không cao quý hoặc “linh thiêng”. Nhưng Đức Giêsu có thể bắt đầu từ tình trạng của họ và giúp họ thấy điều đó nơi Người, Thiên Chúa có thể cho họ những thứ còn hơn cả việc chỉ làm đầy cái bao tử. Chắc chắn họ là những người Galilê nghèo khổ cần cái ăn cho mình và gia đình. Nhưng dẫu cho những người nông dân này cần sống hơn là thức ăn vật chất có thể ban cho họ. Đức Giêsu muốn họ biết rằng cuộc sống Người ban cho có thể nuôi dưỡng họ còn hơn cả thức ăn họ kiếm được. Thức ăn vật chất mà họ dùng có thể hủy hoại thân thể họ, vì thế họ, và cả chúng ta, cần một tấm bánh, không chỉ nuôi sống chúng ta một lát, nhưng mang lại sự sống đời đời cho những ai ăn vào. Đức Giêsu tự nhận mình là của ăn. Người cũng có ý nói đến cái chết và sự phục sinh của Người mà qua đó những kẻ nghe Người sẽ nhận được sự sống đời.

Thính giả đáp lại Đức Giêsu cách đầy thiện chí khi họ hỏi “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn ?” Đó không phải chỉ là một câu hỏi, đúng không? Làm thế nào chúng ta có được thứ bánh mà Đức Giêsu đang nói đến? Đây là cách để chúng ta có được bánh ban sự sống – chúng ta không kiếm được! Chúng ta nhận được. "Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến." Họ biết Đức Giêsu đang ám chỉ đến chính Người và do đó họ đòi một “dấu”. Họ muốn một sự biểu lộ quyền năng siêu nhiên để cho họ thấy bằng chứng để mà tin vào Người.

Niềm tin của chúng ta vào nơi Đức Giêsu không có nghĩa là chúng ta sẽ được bảo đảm một dấu chắc chắn về ân huệ được ban cho chúng ta trong cuộc sống – chẳng hạn như giúp chúng ta sẽ tránh khỏi thảm họa hay bệnh tật. Nhưng kết cục, cuộc đời của Người kết thức trong đau thương và khốn khổ. Khi Người bị treo trên thập giá, các thượng tế cũng như các kinh sư nhạo báng và yêu cầu Người thi triển phép lạ về quyền năng của Người, “Ông Messia, ‘Vua Ítrael’, cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, để chúng ta thấy và tin” (Mc 15,32)! Nếu Đức Giêsu bước xuống khỏi thập giá, hoặc nếu như Người làm một dấu lạ cho đám đông mãn nhãn, có lẽ đã tạo lên một kiểu niềm tin – ít là nào lúc đó, khi cuộc sống lại thử thách họ và họ sẽ lại phải cần đến một dấu cụ thể để đảm bảo. Chúng ta biết rằng niềm tin không phải như thế, đúng không?

Họ muốn Đức Giêsu là một Môsê khác, người đã nuôi dân Israel với bánh trong sa mạc. Đức Giêsu thay đổi sự quan tâm của họ. Không phải Môsê đã cho họ ăn bánh trong hoang địa, nhưng là Thiên Chúa. Hãy để ý trong câu trả lời, Đức Giêsu chuyển từ quá khứ “đã cho các ông ăn bánh bởi trời” sang hiện tại “Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực”.

Đức Giêsu điều chỉnh lại mối quan tâm của chúng ta. Chúng ta không nên chỉ nhớ đến quá khứ - như chuyện nuôi đám đông dân chúng trong sa mạc. Điều Thiên Chúa làm cho dân Israel thì nay Đức Giêsu làm cho đám đông, và vẫn đang thực hiện cho chúng ta. Vấn đề được đặt ra trong bài Tin mừng này là: liệu chúng ta có nhận ra dấu chỉ cho chúng ta biết rằng ngày nay Đức Giêsu cũng đang ban chính mình cho chúng ta hay không?

Đức Giêsu, Đấng Phục Sinh, đang nuôi dưỡng chúng ta bằng Lời và Bí tích trong việc cử hành phụng vụ hôm nay. Chúng ta có biết chính Người là Đấng chúng ta đang tìm kiếm và không phải là dấu chỉ của sự thỏa mãn vật chất nào khác? Cơn đói mãnh liệt nhất của chúng ta là sự mật thiết với Thiên Chúa; vì sự sống của Thiên Chúa bên trong chúng ta – thứ mà Đức Giêsu hôm nay gọi là “sự sống đời đời”. Đức Giêsu mời gọi chúng ta tin tưởng nơi Người với tất cả con người, tâm hồn và thân xác của ta.

Lương thực chúng ta nhận được trong Thánh Thể mời gọi chúng ta tin tưởng vào Thiên Chúa để có “lương thực hàng ngày”. Như dân Dothái xưa trong sa mạc, chúng ta học để tin tưởng rằng chúng ta sẽ được ban đủ lương thực cho hôm nay và mai sau. Đức Giêsu lại nói với chúng ta hôm nay “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”

Anh Em Nhà Học Đaminh Gò Vấp chuyển ngữ.

 



 

Tin / Bài mới