Vinh Quang Thập Giá

 

Vinh Quang Thập Giá

 

Vào đầu mùa Chay, chúng ta hướng về ngày thứ sáu Tuần Thánh, ngày mà toàn bộ mùa Chay mời gọi chúng ta hướng về. Chúng ta cùng lên đồi Can-vê và chiêm ngắm Thập Giá Chúa Kitô. Ý nghĩa của Thập Giá còn cao thượng hơn hình ảnh hai thanh gỗ ngang dọc đan vào nhau, hay những đồ trang sức ngày nay nhiều người vẫn đeo. Thập Giá này đủ lớn để bao trọn toàn bộ cuộc Thương Khó, cái Chết và sự Phục Sinh của Chúa Kitô. Thập Giá Đức Kitô thật sự là tâm điểm của đời sống Kitô hữu. Vì thế, trong suốt mùa Chay này, chúng ta tập trung vào Chúa Kitô và Thập Giá của Người.

Chúng ta không cô đơn trong việc chiêm ngưỡng Thập Giá. Thánh Phaolô cũng đã từng coi Thập Giá như là phần quan trọng nhất trong đời sống đức tin của ngài: “Ước chi tôi chẳng hãnh diện về điều gì, ngoài Thập Giá Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta! Nhờ Thập Giá Người, thế gian đã bị đóng đinh vào Thập Giá đối với tôi, và tôi đối với thế gian”  Gl 6,14. Ở đây, thánh Phaolô muốn nói đến tính kiêu hãnh của cây Thập Giá. Nơi Thập Giá, chúng ta tìm được cội nguồn của niềm vui và sự hoàn hảo; và ở nơi đó chúng ta tìm được giá trị vĩnh cửu. Khi thánh Phaolô viết những lời này là ngài vừa tự hào về cây Thập Giá lại vừa loại bỏ tất cả những tư tưởng cũng như khả năng nơi bản thân mình.

Khi thánh Phaolô tôn vinh cây thập giá, ngài coi tất cả những gì mình có đều là thấp kém. Ngài cho rằng vinh quang của thập giá thì cao quý hơn tất cả. Sở dĩ thánh nhân có thể nói được vậy là vì ngài hiểu rằng Chúa Giê-su chết trên cây Thập Giá là để cứu nhân loại khỏi chết đời đời và ban cho họ một đời sống vĩnh cửu.

Chiêm ngưỡng sự tốt lành vĩ đại

Chúng ta vẫn thường đánh giá cao những gì tốt đẹp, và cũng lượng định xem để biết được nó tốt đến mức nào. Càng xác định được mức độ ảnh hưởng thì chúng ta càng nói nhiều về nó, và “tôn vinh” nó.

Thánh Phaolô đã có thể tự hào vì tất cả những gì Ngài có được như ân huệ, tài năng lẫn nhân cách của mình. Thánh nhân cũng có thể tự hào vì được Chúa biến đổi cách kì diệu để trở thành người tông đồ nhiệt thành của Chúa. Ngài cũng có thể tự hào về trình độ học vấn lẫn sự cống hiến của mình, như những người Pha-ri-sêu. Hoặc ngài có thể tự hào vì đã thành lập được nhiều giáo đoàn trong suốt hành trình truyền giáo của mình, và cũng đáng tự hào vì mình đã huấn luyện được nhiều môn đệ, như là Timôthê, Xila, Lydia, và Luca. Thay vào đó, thánh nhân lại chọn cây Thập Giá làm phần hãnh diện của mình, bởi vì Ngài thấy rằng Thập Giá còn cao trọng hơn tất cả những gì mình đã làm được.

Thập Giá ngự trị nơi tâm điểm của niềm tin và nó là niềm tự hào lớn lao nhất của chúng ta, vì chúng ta biết rằng mình là những tội nhân và không thể tự cứu nổi mình. Chúng ta biết rằng tội lỗi tách biệt chúng ta với Thiên Chúa. Và chúng ta cũng xác tín rằng Thiên Chúa sai Con Một của Người vào trần gian là để thực hiện những gì chúng ta không thể làm được. Không có Thập Giá thì không có Phục Sinh. Không có Thập Giá thì sẽ không có ơn cứu độ. Và, không có Thập Giá sẽ không có hi vọng vào sự sống đời đời.

Điều nghịch lý của Thập Giá.

Thập Giá của Đức Kitô là một nghịch lý cho mọi thời. Cái chết của Người đem lại sự sống cho chúng ta. Vòng gai của Người trở thành vòng triều Thiên của chúng ta. Trái tim bị đâm thâu của Người đem lại cho chúng ta một trái tim mới. Sự nhục nhã của Người đem lại cho chúng ta một giá trị phi thường. Với những ai không có niềm tin thì sự xuất hiện của Thập Giá không gì khác hơn là một hành động của kẻ ngu xuẩn trong cơn khốn khổ. Nhưng với những người có niềm tin thì Thập Giá lại là niềm vinh dự lớn lao nhất. Bởi vì nó là khí cụ của ơn cứu độ, là “sức mạnh Thiên Chúa” trong đời sống của chúng ta 1Cr 1, 18.

Khi suy niệm về Thập Giá, chúng ta rút ra được hai chân lý. Thứ nhất chúng ta thấy được rằng Thiên Chúa không muốn chia cắt tình yêu của Người với nhân loại, nhưng bất công không thể sống chung với công bằng. Tội lỗi của chúng ta đã làm phiền lòng Chúa, và tách biệt chúng ta với Người. Chỉ có cái chết của Đức Giêsu mới đem lại cho chúng ta ơn hòa giải trọn vẹn. Từ đó dẫn ta đến chân lý thứ hai là: tội lỗi đã làm chúng ta xa lìa Thiên Chúa. Vết nhơ của tội nguyên tổ không thể được chữa trị chỉ bằng một phương thuốc nhỏ. Vì thế cần phải có cái chết của Con Một Thiên Chúa.

Hai chân lý này cho chúng ta biết rằng Thập Giá là trung tâm của kế hoạch Thiên Chúa đối với con người. Nó không phải là chuyện may rủi xảy ra cho một người tốt lành nào đó. Chính Đức Giêsu đã nói với các môn đệ rằng Người phải chịu đau khổ, chịu chết rồi mới Phục Sinh Mt 16, 21. Người biết rằng Người phải mang lấy sự đau khổ, nỗi nhục nhã và cái chết này bởi vì không còn cách nào khác để có thể lau sạch tội lỗi và đánh bại sự dữ. Vì tình yêu của Người đối với Chúa Cha và vì tình yêu đối với chúng ta mà Đức Giêsu đã tự nguyện chấp nhận cái chết trên cây Thập Giá.

Nếu muốn tới gần Chúa Giêsu hơn trong suốt mùa Chay này, chúng ta cần phải hiểu được tầm quan trọng của điểm này: “Tội lỗi của chúng ta, chính Đức Giêsu đã mang vào thân thể mà đưa lên cây Thập Giá, để một khi đã chết đối với tội, chúng ta sống cuộc đời công chính”  1Pr 2, 24.  Đức Giê-su đã giải thoát chúng ta khỏi tội bất tuân, kiêu căng và tự cao tự đại nơi mỗi người chúng ta. Cái chết của Người trên Thập Giá đem lại cho chúng niềm vinh dự lướt thắng mọi tội lỗi.

Đừng vấp ngã!

Khi chọn lối hành động trái ý Đức Giêsu thì Thập Giá trở thành chướng ngại làm chúng ta vấp ngã. Thánh Phêrô khi nghe Chúa nói về cái chết của Người trên Thập Giá, liền kéo riêng Người ra một bên và bắt đầu trách Người: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy”. Nhưng Đức Giêsu quay lại và quở trách ông Phêrô: “Xa-tan, lui lại đằng sau Thầy! Anh cản lối Thầy vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa mà là của loài người ”  Mt 16, 22-23.

Ở đây, thánh Phêrô vấp ngã phải chăng là vì ngài quá yêu thương Đức Giêsu? Hay là thánh nhân thấy mọi sự đang diễn tiến thật tốt đẹp nên không muốn kết thúc sớm? Điều đó chúng ta không chắc chắn được, nhưng chúng ta biết điều này: chúng ta phải mang thập giá. Chúng ta phải chấp nhận Đức Giêsu cách toàn tâm toàn ý và đừng cố nói cho Người biết những điều mình sẽ thực hiện hay những điều mình không làm.

Khi nhìn vào Thập Giá của Đức Giêsu Kitô là thực sự chúng ta đang nhìn vào hai thực tại: tiêu cực và tích cực. Tiêu cực là thế này: Đức Kitô đã chết một lần vì tội lỗi chúng ta. Còn mặt tích cực: mặc dù Đức Kitô đã chết vì tội lỗi của chúng ta nhưng chúng ta chỉ cảm nhận được ân sủng và lòng thương xót của Chúa khi chúng ta được minh chứng nơi sức mạnh của cây Thập Giá. Chúng ta sẽ không cảm nghiệm được cách sâu xa tự do này từ tội lỗi nếu chúng ta để cho tội nắm giữ cuộc đời của chúng ta.

Ở đây, chúng ta cần cẩn trọng. Vấn đề không phải là chúng ta sẽ phạm tội hay không. Dĩ nhiên chúng ta sẽ phạm tội. Bởi vì chúng ta là những người yếu đuối, lại sống giữa một thế giới tội lỗi. Nhưng Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót, Người sẽ tha thứ mọi tội lỗi và chữa lành những yếu đuối của chúng ta. Tuy nhiên vấn đề nảy sinh là thế này: Thập Giá sẽ trở thành chướng ngại vấp ngã khi chúng ta suy nghĩ và hành động theo chiều hướng của tội. Chúng ta biết hành động đang và sẽ thực hiện là điều sai trái nhưng lại không quyết liệt chống trả. Một đàng chúng ta thấy dằn vặt ăn năn khi biết mình đã phạm tội. Nhưng đàng khác chúng ta lại để cho tội lỗi ung dung tự tại và nắm quyền điều khiển chúng ta, thậm chí ngay cả khi biết mình đã xúc phạm đến Chúa.

Chúng ta đang sống trong một xã hội đầy dẫy những giả dối, sự lôi kéo và gian manh. Một thế giới mà trong đó người ta chấp thuận việc nạo phá thai, hôn nhân đồng tính, và hôn nhân ngoài giá thú. Một số người cho rằng chẳng có gì là sai trái với việc tôn thờ chủ nghĩa cá nhân, miễn là họ không gây tổn thương hay làm ảnh hưởng đến người khác. Hình mẫu nhân cách này đã đi ngược lại với thông điệp của Thập Giá, là hạ mình xuống để phục vụ Thiên Chúa và tha nhân. Khi hành động theo thói hư tật xấu, để cho xác thịt hành động trong chúng ta thì trên con đường Thập Giá, chúng ta sẽ vấp ngã.

Chúa Giêsu dạy thánh Phêrô và mọi người rằng: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mạng sống thì nào có lợi gì. Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình”  Mt 16, 25-26. Quyền lợi, danh vọng để làm gì khi nó đi ngược lại đường lối của Đức Giêsu, nó chia cắt chúng ta với Người, làm chúng ta xa lìa tha nhân, và kéo tinh thần của chúng ta đi xuống?

Niềm vinh dự của chúng ta

Chúa Giêsu vào trần gian, chết trên Thập Giá vì chúng ta. Vinh dự của Người cũng là vinh dự của chúng ta. Sự Phục Sinh của Người cũng là sự Phục Sinh của chúng ta. Chiến thắng của Người đối với tội cũng là chiến thắng của chúng ta. Vậy làm sao để chúng ta ca ngợi những kì công Chúa đã làm cho chúng ta? Bằng việc chiêm ngắm Thập Giá mỗi ngày. Bằng việc đến với Chúa Giê-su trong suốt mùa Chay thánh này qua lời cầu nguyện. Chúng ta hãy thưa với Chúa rằng chúng ta là những con người tội lỗi, và hãy tạ ơn Chúa vì Ngài đã dùng Thập Giá mà cứu chuộc chúng ta. Suy gẫm về Thập Giá Đức Giê-su Ki-tô để chúng ta thoát khỏi sự kìm hãm của tình trạng tội lỗi kéo dài. Bởi vì Thập Giá của Đức Giê-su có một sức mạnh kì diệu đối với những ai chạy đến cầu khẩn Người. Vì vậy, chúng ta hãy tôn vinh Thập Giá của Người để được sống trong vinh quang Người đã mang lại.

Pet. Nguyễn Văn Trung, OP.
(Lược dịch từ tạp chí The Word Among Us,
Lent 2009, tiêu đề “The Glory of The Cross”, Trang 5).
.
 

Tin / Bài mới