10/11/2016 -

Nhận định

1859
Một số nhà nghiên cứu Tân Ước thường tuyên bố rằng tên các thánh sử được thêm vào sau khi các Tin Mừng đã được lưu truyền, được phổ biến trong Giáo hội thời kỳ đầu. Thay vì Mátthêu, Máccô, Luca và Gioan, họ nói rằng, tác giả thật sự là những Kitô hữu vô danh, viết ra dựa trên những gì nghe kể lại và truyền kỳ hơn là lời chứng của các chứng nhân trực tiếp.

Liệu tuyên bố này có cơ sở gì không?

Đầu tiên, cần chú ý rằng những bản văn sớm nhất của Tin Mừng không có tên tác giả, điều này không hề bác bỏ danh tính các tác giả theo truyền thống. Các tác phẩm của nhà sử học cổ đại Rôma Tacitus thường không có ghi tên ông, nhưng hầu như không một sử gia nào nghi ngờ sự kiện Tacitus đã viết ra chúng. Chúng ta biết Tacitus là tác giả của các tác phẩm đó vì các tác gia cổ đại, như Thánh Jerome, nhận biết ông là tác giả. [1]

Vào thế kỷ 4, Thánh Augustino đã trả lời lại tuyên bố rằng Tin Mừng là do những người vô danh viết ra trong lời đáp trả kẻ dị giáo Faustus như sau:

“Làm sao chúng ta biết được tác giả của những tác phẩm của Plato, Aristotle, Cicero, Varro và các tác gia tương tự nếu không nhờ vào cả một chuỗi các chứng cứ chặt chẽ liền mạch? Tương tự với rất nhiều bản văn chú giải cho các sách của Giáo hội, tuy không có xác nhận chính thức của huấn quyền nhưng vẫn thể hiện một mong muốn giúp đời và một tinh thần học hỏi cao độ… Làm sao chúng ta có thể chắc chắn về quyền tác giả với bất kỳ cuốn sách nào, nếu nghi ngờ nguồn gốc tông truyền của những cuốn sách do các Tông đồ đã đóng góp vào Giáo hội mà chính các Ngài đã xây dựng nên.” [2]

Hơn nữa, không có một bằng chứng nào đủ thuyết phục và cho thấy rằng, những thủ bản đầu tiên của Tin Mừng không hề xác nhận danh tính các tác giả theo truyền thống. Chẳng có thủ bản nào thiếu tựa cả (như điều các nhà nghiên cứu tay mơ vẫn vẽ ra). Tuy vậy, các nhà phê bình rặt tính học thuật, lại bảo rằng, các biến thể trong tiêu đề của các thủ bản sớm nhất này chứng tỏ rằng tên các tác giả được thêm vào rất lâu về sau này [3]. Tuy nhiên, biến thể thường thấy nhất chỉ là thiếu đi từ “Tin Mừng” và bắt đầu bằng “Theo … (tên tác giả)”. Mà tên đó lại không bao giờ bị lược đi trong các thủ bản này.

Còn có một luận điểm khác giúp bênh vực cho vấn đề các tác giả Tin Mừng theo truyền thống là: nếu tất cả là do vẽ vời thêm thắt thiếu cơ sở mà ra, thì dĩ nhiên những người được phịa ra đó chắc hẳn phải là những nhân vật gây ấn tượng. Đó là điều mà những người theo lạc giáo thế kỷ II, III và IV đã thực hiện, khi gán những tin mừng do họ dựng nên cho những nhân vật như tông đồ Phêrô, Philipphê, và thậm chí là cả bà Maria Mađalêna nữa. Tại sao lại phải nhân danh, dựa hơi một người gần như vô danh, chẳng ai biết tới như Luca hay Máccô? Tại sao lại mạo danh một người không được ưa thích như Mátthêu, vì mang tiếng từng là người thu thuế mà vị thế chỉ nhỉnh hơn Giuđa Ítcariốt chút xíu? [4]

Học giả về Kinh Thánh Brant Pitre tổng kết vấn đề này một cách thích đáng như sau: “Theo những quy tắc cơ bản của khoa phê bình bản văn, nếu có thứ gì nguyên gốc trong tiêu đề thì đó là tên tác giả. Ít nhất chúng cũng nguyên gốc như bất kỳ đoạn nào trong Tin Mừng mà thủ bản đưa ra những bằng chứng tất cả chúng ta đều công nhận”. [5]
 
[1] Xem phần giới thiệu tác phẩm Annals của Tacitus trên trang Loeb Classical Library online theo địa chỉ: http://penelope.uchicago.edu/Thayer/E/Roman/Texts/Tacitus/Annals/Introduction

[2] Thánh Augustino, Contra Faustum, cuốn XXXIII.6.

[3] Xem ví dụ trong cuốn Jesus Apocalyptic Prophet of the New Millenium (NXB ĐH Oxford, New York, 1999) trang 248 – 250.

[4] Trong trường hợp này, một số người có thể sử dụng luận điểm này để cố chứng minh rằng Tin Mừng Gioan là mạo danh, nhưng những chi tiết mắt thấy tai nghe trong văn bản và các nguồn bên ngoài chứng thực cho tư cách tác giả của Thánh Gioan. Những điều này làm cho Tin Mừng thứ tư hoàn toàn khác biệt về loại so với những đồ giả mạo xuất hiện hàng thế kỷ sau đó. (để biết thêm chi tiết, xem cuốn The Historical Reliability of John’s Gospel của Craig Blomberg).

[5] Brand Pitre, The Case for Jesus: The Biblical and Historical Evidence for Christ (NXB Doubleday, New York, 2016), trang 17.

Trent Horn
(Chuyển dịch: Truyền thông Đa Minh)
http://www.catholic.com
114.864864865135.135135135250