Người Mẹ đồng trinh của Con Thiên Chúa làm người, tượng trưng cho Đất hướng về Trời, thứ đất đã hoá hình, đất của ánh sáng, đất hướng về ngày mới. Từ đó mà có vai trò quan trọng của Đức Mẹ, trong tư tưởng Kitô giáo, như là một mẫu mực và một cầu nối giữa trần gian và thiên gian, hạ giới và thượng giới...
Nhà thần học của giáo hội Tin Lành Lutheran, Wolfhart Pannenberg, có lần đã viết rằng Kitô học (Christology) là việc giải thích sự trọng đại của một dữ kiện lịch sử, trong khi Thánh Mẫu học (Mariology) thì cố gắng nhân hóa những phản ứng đặc sắc trong đức tin về dữ kiện đó. Pannenberg kết luận rằng, trong lịch sử Kitô giáo, Ðức Maria, xét như một biểu tượng, thì quan trọng hơn nhiều, so với việc nhìn vào Mẹ như một nhân vật lịch sử.
Hôm nay mừng Mẹ về trời / Cả hồn lẫn xác bay về thiên nhan / Vui hưởng hạnh phúc Chúa ban / Luôn dành cho Mẹ vì con cái Ngài. / Chúa đã hoàn toàn ký thác / Kho tàng Ơn Thánh trong tay Mẹ hiền / Để tùy quyền Mẹ ban cho / Và đem phân phát những ơn con cần.
Ngợi khen Đức Mẹ Chúa Trời / Được ơn hồn xác lên Trời vinh quang / Mười lăm tháng tám hằng năm / Đoàn con dưới thế hân hoan hát mừng / Trong không khí thật tưng bừng / Hòa theo làn khói hương trầm nhẹ bay / Mẹ ơi trên chín tầng mây / Đoái thương con cái khắp nơi nguyện cầu.
Đối với các tín hữu Công Giáo, Ðức Mẹ chắc chắn phải khác hơn mọi người nữ, Mẹ đáng được tôn kính cách đặc biệt. Mặc dù chúng ta không nên (và không được) tôn thờ (Latria) Đức Mẹ, nhưng sự tôn kính đặc biệt đối với Ðức Mẹ (Hyperdulia) phải cao hơn sự tôn kính các thánh khác.
Chỉ sau một thời gian ngắn quảng bá việc lần chuỗi Mân côi, thánh Đa Minh đã dẫn đưa được 150.000 người theo bè rối trở về cùng Giáo hội. Và đó chính là nguồn gốc của kinh Mân Côi.
Khi ''định kỳ'' đã đến, Ngài cho Con một ''nhập thể'' trong lòng Trinh Nữ. Ngài còn ''âm thầm chọn'' thánh Giuse là người công chính để làm dưỡng phụ Chúa Cứu Thế và ''kính trọng quyết định'' của Trinh Nữ là ''giữ mình đồng trinh trọn đời''.
|