Huynh đoàn tôi thực hành Lectio divina
Giáo xứ tôi nằm trên ngọn đồi vùng kinh tế mới, chúng tôi như vườn hoa muôn mầu, anh miền Bắc chị miền Nam còn tôi là người Tây nguyên chính gốc. Huynh đoàn tôi bữa nay nguyệt hội, tới giờ đóng góp ý kiến rôm rả lắm, giọng ba miền cứ quyện vào nhau xin kể chuyện nghe chút nhé bà con ơi!
Chị Tư Matta giơ tay hỏi anh Ba.
Anh Ba ơi! Léc-xi-ô-đi-vi-na là cái gì vậy? Mà cái anh giảng viên bữa nọ nói tới hơn hai tiếng đồng hồ, nhìn xấp tài liệu anh cầm cả chín mười tờ giấy mà dội đạn, thực tình chúng tôi chẳng hiểu ảnh nói gì? Anh nói gồm bốn bước làm chúng tôi chả biết dài là bao nhiêu?... Bởi chưng người thì bước dài, người thì bước vừa vừa, còn cỡ như chú tư người cao một mét ba chín thì phải sáu bước mới dài bằng bốn bước của anh Ba chứ lị! À còn nữa! Về sau anh lại bảo là gồm ‘bốn thì’ thì thứ nhất… thì thứ hai… rồi đến thì thứ ba, thứ tư… cứ như là động cơ ô tô ấy chứ!
Nghe thế, có một chị liền giơ tay phát biểu:
- Anh Ba ơi! Tôi đề nghị thế này này: Mai mốt anh có đi họp toàn thể trên Liên huynh gì ấy, thì ý kiến giùm chúng tôi với là… là có gì thì xin mấy bác nói bình dân cho cánh này nhờ với, vì chị em chúng tôi suốt ngày chỉ biết băm bèo nuôi lợn còn chả nên thân, học thì mới có lớp một lớp hai mà… mà làm sao hiểu cái từ mấy bác ấy nói gì… gì là vĩ mô vi mô ấy!... Lại còn phủ nhận rồi không phủ nhận. Ôi giời ơi!... Nghe cứ giống như chị Chín đang lấy miếng vải phủ lên nia cá phơi khô cho khỏi bụi bặm, khỏi ruồi nhặng nó bậu vô ấy!
Nghe một hồi, Ba Phải toát cả mồ hôi lên tiếng:
- Giời ạ!... thế… thế các chị không hiểu gì hả? hay cố tình không hiểu! Thư chung Hội đồng Giám mục Việt Nam năm 2012 khuyến khích không chỉ cho các tu sĩ, chủng sinh mà cả giáo dân mình hằng ngày thực hành “Đọc và suy niệm lời Chúa” tiếng nước ngoài gọi là gì… gì nhỉ! À…à nhớ rồi, là… là Léc-xi-ô-đi-vi-na.
- Ô hay!... Léc-xi-ô-đi-vi-na là ‘đọc và suy Lời Chúa’ hả anh Ba? Ôi giời!... Từ hôm học đến nay mà em chả hiểu gì cả! nghĩ mà tức cả ruột gan.
Ba phải lại hỏi:
- Thế chị không hiểu thật hả?
- Chị Tám trả lời: Ơ hay!... cái nhà bác Ba này! Cứ tưởng nhà cháu nói đùa hay sao mà hỏi vậy? Người ta không hiểu thì mới hỏi chứ! Này!... nói cho mà biết nhé! Đàng ấy mà không nói thì chị em đàng này đi hỏi chỗ khác nhé!...Chờ đấy mà xem!...
Thấy chị Tám có vẻ nóng ruột, Năm Lôi liền lên tiếng:
- Tôi đề nghị anh Ba hướng dẫn mọi người “Đọc và suy niệm lời Chúa” gọi là Lectio divina gì… gì ấy! nhớ… là bình dân theo văn hóa quần cộc quê mình thôi nhé! chứ…cao siêu thì chẳng ai hiểu nổi đâu.
Ba Phải phấn khởi, hồ hởi chầm chậm giải thích: Thế này nha! ‘đọc và suy Lời Chúa’ gồm bốn bước như sau, xin bà con nghe nè:
- Bước thứ nhất “Đọc” có nghĩa là: chúng ta đọc cẩn thận một đoạn Thánh kinh ngắn;
- Bước thứ hai “Suy gẫm” có nghĩa là: cố gắng suy nghĩ xem lời Chúa mà ta vừa đọc (hoặc nghe) nói gì với ta.
- Bước thứ ba “Cầu nguyện” có nghĩa là: ta trả lời Chúa về những gì Ngài vừa nói với ta, như quyết tâm sửa đổi và sống lời Ngài vừa dậy.
- Bước thứ bốn “Chiêm niệm” có nghĩa là: Khi ta vừa trả lời Chúa xong, thì tư tưởng ta triền miên hướng về Ngài, chiêm ngắm điều tốt đẹp từ nơi Ngài và cuối cùng nhờ ơn Chúa, ta được trầm mình vào sự hiện diện của Ngài.
Cả Huynh đoàn vang lên tràng pháo tay tán thưởng làm Ba Phải mũi cứ phập phồng như muốn nổ tung, rồi toàn thể Huynh đoàn thực hành ‘đọc và suy Lời Chúa’ với đoạn Tin Mừng (Mc 4,21-25).
“Chẳng có ai đốt đèn, rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng. Vì chẳng có gì bí ẩn mà lại không trở nên hiển hiện, chẳng có gì che giấu mà người ta lại không biết và không bị đưa ra ánh sáng. Vậy hãy để ý tới cách thức anh em nghe. Vì ai đã có, thì được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái họ tưởng là có, cũng sẽ bị lấy mất”.
Mười lăm phút và bốn bước đã trôi qua, chị Tám giơ tay phát biểu:
Thưa mọi người, vậy là chúng ta đã biết thực hành ‘đọc và suy niệm Lời Chúa’ bước thứ nhất tôi chăm chú nghe anh Ba đọc chậm rãi hai lần; sang bước thứ hai tôi nhớ tới ngay những lần ăn phở ở ngoài tiệm tôi không dám làm Dấu Thánh giá xin Chúa chúc lành vì xấu hổ… đáng lẽ ánh sáng của tôi phải chiếu giãi ra bằng việc tuyên xưng Đức tin của mình; sang bước thứ ba tôi cúi đầu nói với Chúa: Chúa ơi! Con thật xấu hổ khi không dám tuyên xưng làm chứng về Chúa trước mặt mọi người, con xin lỗi Chúa, con hứa sẽ cố gắng! Xin Chúa giúp con và đừng bỏ con như con đã từng bỏ Chúa nhé, Chúa ơi! Sang bước thứ tư, tôi chiêm ngắm lòng nhân từ bao la của Chúa rồi trầm mình vào và tôi có những giây phút hạnh phúc tuyệt vời bên Chúa mà tư xưa đến giờ chưa hề có được bao giờ.
Lời của chị Tám như ngọn gió thổi bùng đống lửa đang âm ỉ, mọi người đều thưa: Tôi cũng vậy, chúng tôi cũng vậy! Giờ thì chúng tôi đã hiểu và biết thực hành ‘đọc và suy niệm Lời Chúa’ Lectio divina rồi, cám ơn anh Ba nhé! anh Ba!
Hai Quan Họ
(CSTMHĐGDĐM tháng 02.2012)