11/03/2016 -

Dấu ấn Đa Minh

353
Niềm vui đời dâng hiến

 

 Đức Thánh Cha Phan-xi-cô trong Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng, đã viết: Một nhà truyền giáo không thể lúc nào cũng giống như một người vừa đi đưa đám về. Chúng ta hãy phục hồi và gia tăng lòng nhiệt thành, “niềm vui ngọt ngào và an ủi của việc rao giảng Tin Mừng, ngay cả khi chúng ta phải gieo trong nước mắt […] Chớ gì thế giới của thời đại chúng ta, là thế giới đang tìm kiếm có khi trong lo âu có khi trong hy vọng, nhận được Tin Mừng không phải từ nhà truyền giáo buồn rầu và chán nản, thiếu kiên nhẫn hoặc lo âu, nhưng từ thừa tác viên của Tin Mừng mà cuộc sống của người ấy tỏa sáng lòng nhiệt thành, là người đã nhận được niềm vui của Đức Kitô trong mình trước”.

Thánh Ða Minh Cẩm, là một linh mục Dòng Ba Ða Minh, sinh tại Cẩm Chương, thuộc xứ Kẻ Roi, Bắc Ninh. Hiện nay chưa tìm được sử liệu ghi chép ngài sinh ngày tháng năm nào. Ngay từ nhỏ, ngài đã tỏ ra lanh lẹ, hoạt bát, học hành xuất sắc, tuy thế nhưng lúc nào ngài cũng khiêm tốn, thân thiện và hòa nhã với mọi người.

Năm 1848, Tòa Thánh chia Giáo phận Đông Đàng Ngoài thành hai: Giáo phận Đông (Hải Phòng) và Giáo phận Trung (Bùi Chu). Cha Đa Minh Cẩm tuy sinh quán thuộc Giáo phận Đông, nhưng lại được sai đi phục vụ ở Giáo phận Trung vì ở đó có số tín hữu đông gấp ba lần. Tại đây, khi cuộc bách hại trở nên gay gắt, mỗi khi trách nhiệm mục vụ đòi hỏi, cha Cẩm luôn sẵn sàng đi đến bất cứ nơi đâu, dù hiểm nguy bắt bớ.

Đầu năm 1859, khi cha về Hà Lang, một người tố cáo với quan về cha. Do đó, quan quân đến vây bắt cha tại Hà Lang ngày 21-01-1859 và giải cha về Hưng Yên.

Trước mặt quan tổng đốc, Cha Đa Minh Cẩm vui vẻ nhận mình là linh mục Công Giáo, cha sẵn sàng chấp nhận mọi hình khổ, chứ không bao giờ chối đạo. Sau nhiều lần khuyến dụ và đe dọa không kết quả, quan tổng đốc ra lệnh nhốt cha vào cũi chật hẹp ròng rã mấy tháng trời. Tuy bị nhốt trong cũi nhưng Cha Đa Minh Cẩm rất can đảm, bình tĩnh, vui vẻ, tỏ lòng kính trọng và quý mến mọi người. Quân lính cảm kích đức độ của cha, nên họ cho phép nhiều giáo hữu lui tới thăm viếng. Nhân cơ hội này, cha tiếp tục giảng Tin Mừng và khuyên mọi người trung thành giữ vững đức tin. Nhờ các giáo hữu liên lạc, nhiều lần cha đã viết thư cho Đức Giám Mục Giáo phận, bày tỏ lòng trung kiên với Chúa và khao khát được phúc tử đạo.

Khi biết mình sẽ bị trảm quyết, Cha Đa Minh Cẩm tỏ vẻ hân hoan vui mừng, cha hiên ngang như một chiến sĩ chiến thắng. Bà Maria Huệ, một giáo dân hiện diện trong giờ hành quyết đã làm chứng: "Khi tới nơi xử án, cha cầu nguyện một lát, rồi vui vẻ làm hiệu cho lý hình thi hành phận sự. Lý hình hỏi cha có muốn điều gì không. Cha hài hước đáp: - Này các anh, các anh chém cho ngon nhé. Chỉ một nhát thôi để đầu tôi rơi xuống đất nhé". Nói xong, ngài đưa đầu cho lý hình chém. Tên lý hình thấy cha can đảm, tay anh run rẩy vung gươm, anh chém ba nhát mới đứt cổ Cha Đa Minh Cẩm. Hôm đó là ngày 11/03/1859.

Bạn thân mến,

Trong Tông thư gởi những người sống đời thánh hiến, Đức Thánh Cha Phan-xi-cô nói về mong đợi đầu tiên của ngài nơi các tu sĩ đó là: Ở đâu có các tu sĩ thì ở đó có niềm vui,... niềm vui ấy chứng tỏ rằng sự tận hiến của người thánh hiến là để phục vụ Giáo Hội, phục vụ mọi người... Niềm vui của họ là niềm vui cảm nghiệm sự vui mừng vì biết rằng mình được nên giống Đấng đã vì yêu thương đã không khước từ thập giá.

Trong cuộc đời làm chứng cho Chúa, người ta không thấy Cha Đa Minh Cẩm đánh mất niềm vui, ngay cả trước cái chết cha cũng đón nhận với niềm vui dí dỏm. Đây là một trong những yếu tố tinh thần của Dòng Đa Minh. Người theo Thánh Đa Minh là người luôn thể hiện cuộc đời vui, cuộc đời tìm được những nét “hài”. Nếu dùng ngôn từ của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô, thì người đó là người “có niềm vui Tin Mừng”. “Niềm vui của Tin Mừng tràn ngập tâm hồn và toàn thể đời sống của những người gặp gỡ Chúa Giêsu. Những người để cho mình được Người cứu độ, được giải thoát khỏi tội lỗi, buồn rầu, trống rỗng nội tâm và cô lập. Với Chúa Giêsu Kitô niềm vui được sinh ra và luôn luôn tái sinh”. Cha Đa Minh Cẩm đã thể hiện rõ nét tinh thần ấy trong trọn vẹn cuộc sống của mình. Ước gì khi chiêm ngắm gương Thánh Đa Minh Cẩm, chúng ta cũng sẽ là người đem niềm vui của Chúa đến cho những người chúng ta gặp gỡ.

Lạy Chúa, Chúa là niềm vui vĩnh cửu, niềm vui duy nhất của lòng trí con, xin cho con vui niềm vui được thuộc trọn về Chúa, cho con vui niềm vui được phục vụ Chúa, niềm vui được sống cho Chúa, và sau hết xin cho con vui vì được chết cho Chúa trong từng phút giây của cuộc đời con. Amen

114.864864865135.135135135250