11/07/2018 -

Đấng Đầy Ân Sủng

177
Nhân đức là một cái gì thuộc về Thiên Chúa, và là ánh sáng vinh hiển từ Thiên Chúa chiếu giãi ra, dựa trên lời Thánh Kinh viết: “Thiên Chúa là chúa các nhân đức, là vua sự vinh quang sáng ngời” (Tv 67,36).
Vì thế, người có nhân đức, hơn nữa người nêu gương mọi nhân đức phải bắt nguồn từ Thiên Chúa.
Adong Evà, vì thiếu nhân đức vâng lời, nên phải lầm than, trở thành nguyên nhân gây đau khổ cho con cháu muôn đời sau.
Khi tặng cho Đức Mẹ tước hiệu “Đức Bà là gương nhân đức”, Giáo Hội muốn nói lên rằng Đức Mẹ là một kỳ công của Thiên Chúa.
Ngay khi tổ tông loài người, vì không vâng lời, nên đánh mất hết mọi nhân đức, Thiên Chúa đã định đoạt để có một người trở nên gương mẫu mọi nhân đức. Thiên Chúa đã dựng nên người ấy một cách trác tuyệt, gìn giữ một cách vẹn toàn và ban ân sủng một cách dư đầy. Thiên Chúa đã đổ tràn phúc lành xuống trên người ấy, và làm cho người ấy trở thành máng thông ơn của Thiên Chúa. Người ấy chính là Đức Mẹ. Và nhờ thế, Đức Mẹ trở nên gương mẫu của mọi nhân đức.
Trước hết, Đức Mẹ là gương về các nhân đức tin, cậy và mến. Đức Mẹ có phúc vì đã tin. Đức Mẹ kiên cường trung thành với Chúa bất chấp mọi thử thách. Và Đức Mẹ yêu mến Thiên Chúa hơn ai hết, và trên hết mọi sự.
Tin cậy mến là ba nhân đức đối thần, ba nhân đức cao cả, ba nhân đức then chốt, do đó các nhân đức khác phải bắt nguồn để phát sinh. Đức Mẹ đã dư thừa ba nhân đức ấy, thì cần gì nói về các nhân đức khác nữa.
Lạy Đức Mẹ là gương các nhân đức nói chung, và ba nhân đức tin cậy mến nói riêng, xin Mẹ thương ban cho chúng con ba nhân đức quý trọng ấy, để chúng con được nên giống như Mẹ, nhất là nhân đức kính mến. Mến Chúa thì tin Chúa. Mến Chúa thì cậy Chúa. Tin cậy Chúa thì ngày mai sẽ được chiêm ngắm Chúa, được Chúa để yêu mến Ngài mà thôi.
(Lược trích theo Lm. Nguyễn Duy Tôn,
Những mắt xích vàng, Tủ Sách Ra Khơi, 1964).

114.864864865135.135135135250